Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ.... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Những vần thơ không quên…

1972 – 1975, một thời để nhớ, một thời thân yêu...
(trích trong lưu bút của một cựu thành viên 10B Thăng Long)
………
Thôi nhé!
Từ nay cách xa nhau rồi
Ngày về xa lắm người bạn ơi
Xa nhau lưu lại đôi dòng chữ
Chưa nói nên lời lệ đã rơi…
………
Bạn mến
Một bước chia li
Một mai tiễn biệt bạn ra đi
Biết nói gì đây, chúc gì đây hỡi bạn yêu quý
Chúc bạn tiến bộ với thời gian
Nhớ bạn tôi sẽ yêu bạn mãi…
………
Người bạn, người đồng chí… của tôi
Bao năm gắn bó giờ xa cách
Nhận được tin bạn phải ra đi
Bạn hiểu cho nỗi lòng tôi khi đó
Nó tơi bời đau đớn lắm bạn ơi…
Bạn hãy dũng cảm bước chân đi
Đất nước ta hãy còn lạc hậu
Bạn ra đi đóng góp phần mình
Đem Khoa học về cho đất nước
Cùng mọi người vun sới tương lai
Bạn ơi, đau khổ là khi phải xa cách
Ba năm trời vùn vụt trôi qua
Những kỉ niệm này mãi mãi không phai
Bạn ơi đừng quên tôi nhé
Người bạn - người đồng chí… của nhau
………
Lưu niệm để rồi xa cách nhau
Trên đường tiễn biệt biết về đâu
Trái đất xoay tròn ta lại gặp
Siết chặt tay nhau nhớ buổi đầu…
………
Chúc bạn đi mạnh khỏe
Học tập tiến bộ mau
Đừng quên tôi người bạn
Đừng quên mười bê thôi…


………
Giờ đây buổi chia tay
Ngẹn ngào không nói được
Chỉ thấy nhớ và thương
Người bạn gái dịu hiền
Người học sinh yêu quý
Để lại bao kỉ niệm
Cho trường lớp Thăng Long
Giờ đây bạn cất bước
Chúng mình biết nói gì
Trong giờ phút chia li
Chúc bạn người ra đi
Thực hiện công tác tốt
Học hành tiến bộ nhanh
Bạn ơi cất bước ra đi
Nhớ về trường cũ nhớ nhà bạn nghe
Tặng người đồng chí!
Chúc bạn lên đường vui trẻ khỏe
Luôn nhớ 10B tổ ấm xưa
Trong công tác mới hăng say nhé
Nếu có tin vui nhớ báo về…

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Sao ngày xưa anh chẳng nói?


Cảm xúc đầu đời còn lưu đọng
của một cựu thành viên 10B Thăng Long
Xưa học cùng lớp, tôi thầm yêu,
                                   nhưng tha thiết…
Em là tất cả, là rung động đầu đời
Tôi thường tự ghép họ tên hai đứa,
Để mong được kết lứa, thành đôi…
Mỹ quay trở ném bom Hà Nội
Đạn bom rơi trên ngõ phố, sân trường
Từ đây, hai ngả chia đôi…
Tôi xa em với lời yêu chưa kịp ngỏ
Với tình đầu thầm nén chặt trong tim
Rồi giảng đường đại học,
Rồi tôi - em xa cách đôi miền…
Mỗi lần về thăm chốn cũ
Chầm chậm qua ngõ xưa,
Mong được gặp em,
   mà chẳng lần nào giáp mặt
Chắc em đã về ở bên chồng…
Tình cờ gặp em,
         nhưng trong tấm ảnh chung bè bạn
Em âm thầm ngồi góc xa
Ánh mắt xưa vẫn làm tôi xao xuyến, bồi hồi…
Tôi tìm thăm,
Em sống một mình với mẹ, bên căn gác nhỏ
Hương hoàng lan vẫn thoang thoảng đâu đây
Bên nhau, dòng kỷ niệm cũ ùa về…
Ngước mắt nhìn tôi, em khẽ hỏi:
- Sao ngày xưa anh chẳng nói?
Tôi lặng nhìn suối tóc đen xưa, nay đã điểm đôi sợi bạc
Lòng thắt se, mắt bỗng cay nhoà…
- Anh mong ước thời gian trở lại
Để cho anh được ngỏ một lời
Để hai ta được tựa bên nhau
Để ta được yêu, mối tình đầu, mãi mãi!
                                                          Phương Nam,
                             nhớ những ngày Hà Nội 40 năm trước (1972-2012)
Nhân đây, 10B-ThangLong xin tặng tác giả bài thơ trên:
- một tứ thơ của Nguyễn Thụy Kha:
Ðưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa
- và một tứ thơ nữa, của Đặng Vương Hưng:
Bao giờ trở lại ngày xưa,
Nắng mưa chưa tỏ, buồn đau chưa từng
Em trong trắng đến vô cùng…
Còn anh trai tráng, trẻ trung… bất ngờ…