Chuyên mục
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012
Vô tình… bước qua
Vào một buổi sáng lạnh mùa Đông năm 2007, tại ga metro L’Enfant Plaza ở Washington DC , có một thanh niên mặc quần jean, áo thun, mũ kết, với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet… Trong khoảng thời gian một giờ đồng hồ, có khoảng chừng 2 ngàn người đi ngang qua, đa số đang trên đường đến sở làm. Dường như không một ai có vẻ chú ý đến sự có mặt của anh. Sau khoảng 3 phút, một người đàn ông đứng tuổi đi qua và nhận thấy có một “nhạc công” đang đứng chơi vĩ cầm, ông đi chầm chậm, dừng lại chừng vài giây, và rồi lại vội vã đi tiếp cho kịp giờ của mình.
4 phút sau: Người “nhạc công” vĩ cầm ấy nhận được đồng đô la đầu tiên - một người đàn bà ném tiền vào thùng đàn của anh - và không hề dừng lại, bà ta tiếp tục bước đi.
6 phút: Một người thanh niên trẻ đứng dựa vào tường lắng nghe anh, nhìn đồng hồ đeo tay của mình và rồi lại tiếp tục bước đi.
10 phút: Một em bé dừng lại nghe, nhưng mẹ em vội vàng lôi em đi tiếp. Em bé tiếp tục dừng lại nhìn anh “nhạc công”, nhưng mẹ em đẩy mạnh, và em lại phải tiếp tục bước đi, mà em vẫn cứ ngoái đầu quay nhìn lại. Và điều này đã cũng xảy ra với nhiều đứa bé khác... và cha mẹ nào cũng đều lôi kéo các em, bắt các em phải đi nhanh lên.
45 phút: Người “nhạc công” ấy vẫn tiếp tục chơi nhạc không ngừng. Chỉ có 6 người dừng lại và lắng nghe trong vài ba phút rồi bỏ đi.
1 giờ sau: Anh ngừng chơi, không gian im lặng trở lại. Không ai chú ý đến anh. Không một tiếng vỗ tay, và cũng không một lời tán thưởng… Khoảng chừng 20 người cho anh tiền, trong khi vẫn tiếp tục bước đi bình thường, và không hề dừng lại. Chàng “nhạc công” ấy thu được tổng cộng 32 đô la.
Không ai biết rằng, người ấy chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới. Trong một giờ qua anh đã chơi những bài phức tạp nhất trong các bài nhạc trình tấu, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3,5 triệu đô la. Hai ngày trước đó, Joshua Bell đã trình diễn tại một nhà hát ở thành phố Boston, vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô la. Và ban Tổ chức sẵn sàng trả 1.000 đô la mỗi phút cho tài năng của anh!
Sự việc buổi sáng hôm đó tại một ga metro là kết quả của một cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Trong cuộc thử nghiệm này, Joshua Bell phải ăn mặc thật bình thường và chơi đàn trong giờ cao điểm, 7g45 sáng. Họ chọn trạm ga L’Enfant Plaza, vì nơi đây những người khách metro đi ngang qua đa số là thuộc tầng lớp trung lưu, trí thức, công chức. Trước khi tổ chức, các nhà thử nghiệm nghĩ rằng tại Washington DC, một trong những đô thị phát triển nhất nước Mỹ về classical music, symphony music, Joshua Bell có thể sẽ thu hút một số lượng lớn khán thính giả dừng lại nghe, và có lẽ họ sẽ phải nhờ cảnh sát đến để giữ trật tự.
Nhưng…, chỉ có một người duy nhất nhận ra Joshua Bell, vì trước đó ba tuần, cô ấy có đi xem anh trình diễn ở Library of Congress, nên nhận ra anh ngay. Cô đã bỏ vào hộp đàn của Joshua Bell 20 đô la và tự giới thiệu mình khi anh ngưng chơi đàn. Và cô cũng không đặt câu hỏi, tại sao anh - Joshua Bell, một trong những danh cầm nhất thế giới - lại đứng đây chơi đàn?
Tờ Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng: chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, và trong những hoàn cảnh bình thường hằng ngày không? Và nếu như trong cuộc sống chúng ta không thể dừng lại trong giây lát để lắng nghe một nhạc sĩ lừng danh nhất trên thế giới, chơi những giai điệu hay nhất từng được sáng tác, với một nhạc cụ tốt nhất, và nếu như cuộc sống quá bận rộn đến nỗi chúng ta không còn có thời gian để dừng lại, khiến ta trở nên lãng quên trước những điều hay và đẹp, thì trên con đường đi ta còn vô tình bỏ qua và đánh mất bao nhiêu những điều đáng quý nào khác nữa chăng?
Trong thời đại ngày nay, dường như đa số chúng ta có khá đầy đủ, nhưng duy có một điều mà chắc chắn trong chúng ta ai cũng đều rất thiếu thốn là thời giờ của mình, phải thế không bạn?
Trên con đường chúng ta đi, có lẽ ta cũng sẽ có dịp nghe được tiếng đàn vĩ cầm của Joshua Bell, và bao nhiêu những điều hay đẹp khác chung quanh ta, nâng cao tâm hồn mình, giữa những bận rộn và ngay trong hoàn cảnh bình thường nhất, nếu chúng ta biết tập bước chậm lại một chút…
------------------------------------------
------------------------------------------
Lớp 10B Thăng Long tặng bạn đọc:
- Một tứ thơ (của Bùi Minh Quốc):
Có những lúc trên đường đời tấp nập
Ta vô tình lặng lẽ bước qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu!
- Và một khúc Serenade của Schubert do Joshua Bell trình tấu.
Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012
Ký ức chợt hiện…
của Hoài Nam
Ngày hôm nay (16-5-2012), mình túi bụi bởi công việc cơ quan và cuộc gặp mặt cộng tác viên của một tạp chí trong tỉnh.
… Gần đầu giờ chiều – 12g55, đang tranh thủ chuẩn bị tài liệu thì nhận được điện thoại của Trung Dũng. Nhìn số điện thoại, mình hơi sắc mắc, có chuyện gì mà gã này gọi mình vào giờ này? Hay là lại vô nghỉ mát ở Nha Trang như năm nảo năm nào (mà không gặp được nhau)?
- Alô, ông làm tôi mất giấc trưa nên bây giờ tôi phá lại ông đây…
- Tôi thấy tên ông hiện trong máy rồi. Có chuyện gì mà gọi nhau lúc này thế?
- Tôi vừa xem chương trình VTV, nói về cây xanh đường phố với loại hoa Osaka …
- À, tụi đàn em VTV đi công cán, ngang qua Tuy Hòa, thấy mấy chòm cây có bông lạ và đẹp nên tìm đến thăm lại mình và tranh thủ interview chút đỉnh í mà…
- Vậy là ông chuyển sang làm hội Kiến trúc, có gì hay không?
- Đâu có, mình chỉ kiêm nhiệm thôi…
Vài câu thăm hỏi và hẹn gặp lại… Trong lòng vui vui… À thì ra mình cũng còn có chút công ích gì đó cho đời. Nhưng cũng băn khoăn… gã này lâu nay không coi TV hay sao? Chứ VTV thường phỏng vấn mình mà… Có điều, mình nói đúng hay sai, thực tế hay viển vông, thực dụng hay “chém gió” lại là chuyện khác. Dù sao thì cũng khấp khởi trong lòng vì thằng bạn ngồi cùng bàn cách đây gần 40 năm, còn để ý thời cuộc và… còn nhớ đến mình.
… Một tiếng đồng hồ sau – 13g55 – một cuộc gọi nữa, số lạ, giọng phụ nữ trẻ trung, cảm giác quen quen:
- Xin lỗi, đây có phải số máy của KTS… không ạ?
- Dạ, vâng…
- Thế có nhận ra ai gọi đây không?
- Dạ, thấy quen mà không nhớ ạ…
- Cô Chi đây…
- Trời…, em chào cô ạ…
- Hôm nay, tôi có xem VTV, mục… có phỏng vấn KTS… Dạo này béo nhỉ? Gia đình ra sao hả em?...
Mình mừng quá, cô, cô giáo chủ nhiệm 3 năm lớp của mình… cách đây 40 năm.
Ký ức 40 năm trước, bỗng hiện về…
Ngày đấy, năm chiến tranh ác liệt cuối cùng, làng Liễu Nội, xã Khánh Hà, huyện Thường Tín, những ngày học trò thủ đô “ăn trắng mặc trơn” làm lao động trộn bùn dựng lán học và hầm trú ẩn, đêm 18-12-1972 ngoài đồng, B52…; năm hòa bình đầu tiên về ngõ Quỳnh, năm cuối chuyển về cổng trường đại học Bách khoa, trốn học đi đá bóng bị buộc nghỉ học mời phụ huynh đến…
Đã lâu rồi, không được gặp cô và bạn bè… Cô thì chắc chắn vẫn mong trò… Còn trò, “tụi nó” lo cơm áo gạo tiền, lướt “sàn chứng-sản”, chức quyền, nhà, xe, con đi du học, chơi golf… “tụi nó” gần sát bên còn không…, huống chi mình – quê mùa tỉnh lẻ, khúc eo miền Trung, nắng gió, bão mưa… – thôi thì… cứ để ký ức tràn ngập, đừng để thực tại chen vô…
Ngày xưa… thôi chết, mình già rồi…(Mẹ mình bảo: Ai cứ hay nhắc ngày xưa là đã già rồi và nghèo hèn nữa). Nhưng, giọng cô giáo – qua fone – vẫn còn trẻ… Mà đời cô, đâu có thanh thản…
Mình già thật rồi, chỉ qua 2 cuộc điện thoại của bạn cũ và thầy cũ, mà nghĩ ngợi bao điều ký ức...
Mà ai đến tuổi này mà không già cơ chứ?
Có chăng, đừng để tâm hồn già, đừng để tình người già cỗi… Được không?...
Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
Tản mạn về tuổi tác và sự thành công
P.V.Khoa sưu tầm
Bạn bao nhiêu tuổi rồi? Và bạn hiểu thế nào là thành công…?
Khi bạn 3 tuổi, thành công nghĩa là bạn không “bĩnh” ra quần;
Khi bạn 12 tuổi, thành công nghĩa là bạn đã có bạn bè;
Khi bạn 18 tuổi, thành công nghĩa là bạn đã có bằng lái xe;
Khi bạn 20 tuổi, thành công nghĩa là bạn đã có sex;
Khi bạn 35 tuổi, thành công nghĩa là bạn đã có tiền;
Khi bạn 50 tuổi, thành công nghĩa là bạn còn tiền;
Khi bạn 60 tuổi, thành công nghĩa là bạn còn sex;
Khi bạn 70 tuổi, thành công nghĩa là bạn còn bằng lái xe;
Khi bạn 75 tuổi, thành công nghĩa là bạn còn bạn bè;
Khi bạn 80 tuổi, thành công nghĩa là bạn không “bĩnh” ra quần…
Ở tuổi trung niên, khi ta có công việc yêu thích để làm và say mê chăm chỉ với công việc đó là ta có thu nhập nghĩa là ta có tiền. Như vậy cũng coi như là thành công.Tình yêu ở tuổi trung niên sẽ bao gồm rất nhiều: Tình yêu lứa đôi, tình yêu cho người thân ruột thịt, tình yêu cho con cái, tình yêu cho thiên nhiên, tình yêu cho những kỉ niệm, tình yêu cho bạn bè, tình yêu cho đồng nghiệp....
Nếu thiếu mất một tình yêu nào trong số đó thì cũng không phải là ta đã thất bại và đừng lấy đó làm buồn. Đúng thế, bạn nhể?“Ba chúc con đủ…”
Do công việc thường phải di chuyển, tôi hay qua lại các sân bay. Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó (?!!). Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét: phải nhìn mọi người "chào" và "tạm biệt" - Nó làm tôi xúc động đến day dứt…
Sau này, mỗi khi có gay cấn trong cuộc sống, tôi thường ra sân bay, nhìn mọi người chia tay, tạm biệt; để thấy rằng mình vẫn sung sướng khi không phải nói lời chia tay với người thân yêu. Nhìn mọi người níu kéo nhau, khóc... tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá... Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi mỗi người chỉ còn đầu ngón tay chạm vào nhau... đó là những hình ảnh nằm trong tâm trí tôi dai dẳng.
Nhưng… tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "chia tay, tạm biệt" đấy.
Một lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây ly biệt. Họ ôm nhau… Người cha nói:
- Ba yêu con, ba chúc con đủ… - Cô gái đáp lại:
- Con cũng rất yêu ba, con chúc ba đủ... - Và cô gái quay đi, giấu những giọt nước mắt… Tôi thấy người cha cứ đứng ngây người, nhìn theo, và gần sắp khóc… Tôi lại gần, kín đáo quan sát mà không muốn xen vào giây phút riêng tư của họ…. Chợt, ông quay lại, phát hiện tôi đang quan sát ông, ông hỏi tôi:
- Đã bao giờ anh phải chia ly, tạm biệt với một ai đó, và biết rằng sẽ mãi mãi không gặp lại nữa?
- Dạ! Xin bác cho cháu hỏi, có phải bác vừa chia biệt và biết rằng sẽ mãi mãi không gặp con gái bác? Sao vậy bác?
- Tôi già rồi, gần đất xa trời rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất - Người cha nói - Tôi biết lần sau con tôi quay về nhưng lúc đó có thể tôi đã đi xa vĩnh viễn…
- Khi bác chào tạm biệt con gái, cháu có nghe bác nói: "Ba chúc con đủ". Cháu có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không? - Người cha già mỉm cười:
- Đó là “lời chúc gia truyền” của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ… - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, rồi ông tươi hơn… - Khi tôi nói: "Ba chúc con đủ", là chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó… - Rồi ông lẩm nhẩm đọc: "Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn mình trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần mình luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vược qua được lời "tạm biệt" cuối cùng... Rồi ông khóc… quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo:
- Thưa bác, cháu chúc bác đủ…
Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ…
Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ…
Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012
Bất ngờ, vô tình, mà ý nghĩa
Trần Tiên sinh
17-02-2012
Suốt từ Tết đến giờ, chưa nhậu bữa nào… Ngày cuối tuần, thứ Sáu 17-2, đám đệ tử mời đi nhậu. Đồ nhậu toàn “ốc sò cua mực” tươi rói. “Bạn nhậu” toàn mấy thằng chíp “nhóc tỳ”, sinh sau năm 1980 trở đi, chỉ biết nói chuyện mánh mung để làm ăn, lên lương, lên chức … Bỗng, có đứa đề nghị:
- Xin phép chú Ba, con lấy cây đờn, kêu một em chân dài đến hát tại chỗ, nghe chú?
- Ôkê! – Nghĩ bụng, chắc tụi này cũng chỉ hát “nhạc bô-lê-rô”, nhưng thôi kệ, cho nó “dzui”…
Rồi đàn ghi-ta được mang ra; phút chốc, một em chân dài "tới nách", phấn son, nước hoa, quần short jean cũng xuất hiện… Sau màn “ne-dzồ” [*] chào hỏi, giới thiệu là đến màn ca hát.
- Hát bài gì, anh Ba? – “Chân dài” hỏi.
- Tùy, tùy em… Cứ hát bài gì mà em thích! – Cũng vẫn thầm nghĩ rằng sẽ chỉ là mấy “bài bô-lê-rô” với giọng ca “ma-ri sến” mà thôi… Rồi bài mở đầu[2]:
Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng, Trường Sa lắm xa xôi…
Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ, bên đồng đội thân yêu
Chỉ có loài chim biển, sóng vỗ điệp trùng quanh đảo trúc san hô…
Trường Sa ơi, biển đảo quê hương, đôi mắt biên cương
Vẫn thấy anh sừng sững hiên ngang giữa sống cuồng bão giật,
Vẫn đêm ngày giữa biển khơi giữ đảo
Mong cánh thư về từ đảo xa, nơi thành phố này Trường Sa vẫn bên em...
Anh ơi có nghe lời người từ phố biển... khi ngọn triều dâng cao
Trông cánh chim bằng về đảo khơi
Thương nhớ sao vời người chiến sĩ Trường Sa ơi
Không xa đâu Trường Sa ơi…
Vẫn gần bên em vì Trường Sa luôn bên anh…
Ô, thật là bất ngờ, một giọng ca mượt mà… Thật tuyệt vời! “Dzô…, dzô…”! Rồi bài thứ hai[3]… cũng bất ngờ như bài thứ nhất:
Anh ở biên cương… nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt,
Ở nơi anh mùa này con nước, lắng phù sa in bóng đôi bờ
Anh ở biên cương, biết rằng em năm ngóng tháng chờ,
Anh lại xuống sông Hồng cho thỏa nỗi em mong…
Em thương anh nơi chiến hào gặp rét, chiều nay đang đứng gác,
Lo canh giữ đất trời, áo ấm có lành không,
Hỡi anh yêu. người chiến sĩ biên thùy
Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ,
Có tình yêu bốn mùa vẫn ấm
Dù gió mưa, dù mùa đông
Vì rằng em, luôn ở bên anh…
Ở trên anh đầu nguồn biên giới, cuối dòng sông nơi ấy quê nhà…
Em ở nơi xa, cách mười sông ba núi bốn đèo,
Đem lòng mình gửi về miền biên giới
Anh ở biên cương sương lạnh giá buốt mùa đông tới,
Nơi quê hương em bước vào vụ mới
Hỡi em yêu, ở cuối sông Hồng
Thầy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ
Biết là anh nhớ về em đó
Là chiến công, là niềm tin, là tình yêu
Ta gửi cho nhau...
“Dzô…, dzô…”! Đám "nhóc tỳ" phấn khích... Rồi bài thứ ba[4]:
Nơi anh đến là biển xa, nơi anh tới ngoài đảo xa
Từ mảnh đất quê ta giữa đại dương mang tình thương quê nhà
Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa
Ngàn bão tố phong ba ta vượt qua vượt qua
Lướt sóng con tầu mang tín hiệu trong đất liền
Mắt em nhìn theo con tầu đi xa mãi
Giữa nơi biển khơi đang nở rộ ngàn bông hoa san hô
Cánh hoa đỏ thắm bao hy vọng anh gửi về tặng em
Ơi ánh mắt em yêu như trời xanh như biển xanh trong nắng mới
Nhớ cả dáng hình em mùa gặt nặng đôi vai
Vàng trăng sáng trên biển xa, vầng trăng sáng ngoài đảo xa Vẳng nghe tiếng ngân nga ru lòng ta bao lời ca quê nhà Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa
Quần đảo đứng hiên ngang trên vùng xa ngời sáng
Tháng năm con tầu quen sóng cả quen gió biển
Mang cả màu nắng phơi giòn thêm ánh thép
Cánh chim hải âu bốn mùa về cùng anh vui ra khơi
Cánh hoa biển trắng là kỷ niệm anh gửi về tặng em
Cây súng khoác trên vai trăng đầu núi soi hình anh đang đứng đó
Nhắn về đất liền cánh buồm chở đầy tin yêu
Sóng ru mối tình đời thủy thủ càng thêm yêu
Đây con tầu ra khơi, đây con tầu ra khơi “
Dzô…, dzô…”! Rồi lại bài nữa[5]:
Ơi biến Việt Nam, ơi sóng Việt Nam !
Qua bao nhiêu thăng trầm mà chiều nay vẫn dịu dàng
Vùi sâu dưới đáy những gì yêu thương
Mỗi một tình yêu, mỗi một cuộc đời
Biển xanh vẫn nhắc những lời yêu thương
Biển lại hát tình ca biển kể chuyện quê hương
“Dzô…, dzô…”! Rồi lại nữa[6]:
Biển ồn ào em lại dịu êm,
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía,
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Cơn bão chưa ngưng trong tâm hồn biết bao người
Anh đến buông neo nơi thăm thẳm ánh sao trời,
Anh đứng gác trời khuya đảo vắng
Anh vẫn thấy đời không lẻ loi, biển một bên và em một bên
Rồi… Không ngờ đám "nhóc tỳ" quá phấn khích... Và cứ thế - thật không ngờ - một “chân dài” với giọng ca mượt mà, tha thiết với những bài hát không ai sắp đặt, mà lại như có “một chủ đề”, phù hợp với ngày 17-2.
Thứ Sáu cuối tuần, ở một tỉnh lẻ, cách xa biên thùy, nhưng sát biển… Bất ngờ, vô tình (?) mà ý nghĩa.
-----------------------------------------------------------
[1] “Ne-dzồ” là nói lái của từ “dzô nè” (vô này); thường nói vui khi cụng ly.
[2] http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=pjTBixpZBf[3] http://mp3.zing.vn/bai-hat/Gui-Em-o-Cuoi-Song-Hong-Viet-Hoan---Anh-Tho/IW6IIZUC.html
[4] http://mp3.zing.vn/bai-hat/Noi-dao-xa-Trong-Tan/IWZB7DCF.html
[5] http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=kJKkmFQ6By
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








